Dienchau3.TK


 
IndexIndex  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Dân gian cười (no.2)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
rose
phóng viên
avatar

Tổng số bài gửi : 24
Registration date : 23/08/2007

Bài gửiTiêu đề: Dân gian cười (no.2)   Thu 23 Aug - 20:55

Thơ vịnh con chó
Có anh học trò nhỡ độ đường, vào huyện ăn
xin, nói là học trò nghèo. Quan huyện vốn trước cũng là học trò nghèo, thương
hại bảo:
- Có phải anh học trò thì ta ra
đề "Con chó" cho mà làm, làm được, sẽ có thưởng.
Anh học trò nghĩ một hồi lâu đọc:
Thoạt thấy chủ về, ngoe nguẩy theo,
Thương ôi! con chó ngỡ con mèo!
Quan huyện nghe, phán:
- Ðược, được, khá đấy! Học trò khá thật! Thơ
không hay lắm, nhưng được cái đúng vần.
Liền thưởng cho một quan tiền. Anh ta
lạy tạ mang tiền ra về. Giữa đường, gặp một anh học trò khác. Anh này hỏi:
- Tiền đâu mà nhiều thế?
Anh kia kể hết đầu đuôi. Anh này liền vào huyện, cũng
nói học trò nghèo, nhỡ độ đường. Quan huyện cũng ra thơ cho làm. Cũng đầu đề
"Con chó." Anh ta mừng quýnh, tưởng chuyến này ăn chắc, liền đọc:
Thoạt thấy
chủ nhà, ngoe nguẩy thời,
Thương ôi, con chó ngỡ ông trời!
Quan huyện nghĩ
anh này ám chỉ mình, tái mặt, sai lính đánh mấy chục roi, đuổi ra.

Phòng xa
Một tên kẻ cắp quen mặt lảng vảng bên cạnh
một bà đi chợ. Bà này vội kêu ầm ĩ:
- Ối trời ơi! Kẻ cắp! Kẻ
cắp!
Tên kẻ cắp giật mình đánh thót, chạy biến mấy. Mọi người đổ xô đến:
- Nó lấy gì của bà rồi?
Bà kia thản nhiên đáp:
- Nào nó đã lấy gì được của
tôi đâu! Nhưng tôi kêu trước đi là vừa!

Không biết tự biết mình

Có anh thợ vẽ truyền
thần vẽ xấu, làm không đủ ăn. Bạn bè đến thăm, anh ta than thở, thì họ
bảo:
- Không có ai đến thuê thì anh
vẽ một bức chân dung anh và chị, lồng kính treo lên, người ta thấy đẹp, xô nhau
tới, sợ không đủ thì giờ mà làm ấy chứ!
Anh ta nghe lời, bảo vợ ngồi cho anh
vẽ, rồi lại vẽ anh ta ngồi cạnh. Ngắm đi ngắm lại, lấy làm đắc ý. Một hôm, bố vợ
tới chơi, nhìn bức vẽ, hỏi:
- Vẽ hình chị nào treo đó?
Anh ta trả
lời:
- Chết nỗi, thầy quên mất nhà con rồi hay sao?
Ông bố vợ nói
tiếp:
- A! Ra vợ anh đấy à! Thế thì người ngồi bên cạnh là ai mà trông tướng
mạo kỳ dị như
thế?


Tại ông không hỏi
Có người mời cụ Bá đến nhà chơi. Lúc đi,
cụ cho anh đầy tớ theo hầu. Thấy cụ đến, chủ nhà ân cần hỏi han:
- Ðường xa, cụ đi mệt, tôi lấy
làm ái ngại quá!
Cụ Bá bảo:
- Không, từ nhà sang đây, đi xe thì có nhọc
nhằn gì!
Anh đầy tớ nhìn cụ, rồi như tiếc rẻ, nói:
- Giá như bấy giờ cụ
trả thêm nó độ vài xu nữa, thì ta đến đây còn sớm hơn nữa kia!
Cụ Bá sầm mặt
lại! Anh đầy tớ biết mình lỡ lời, còn chủ nhà thì cứ tủm tỉm cười. Lúc về nhà,
cụ Bá mắng:
- Ai bảo mày chõ mồm vào? Từ giờ trở đi, hễ tao không hỏi mà mở
mồm thì chết với tao!
Một hôm, cụ mời khách. Mọi người đến đông đủ, chỉ thiếu
một ông, chờ mãi chẳng thấy. Cụ sai đầy tớ sang mời lần nữa. Anh ta đi một chốc,
rồi về, lẳng lặng xuống bếp, không nói gì cả. Ðợi mãi, cụ Bá sốt ruột, tưởng anh
đầy tớ chưa đi mời, gọi lên hỏi:
- Mày đã đi chưa?
- Dạ, đã đi rồi
ạ!
Cụ Bá tưởng ông kia sắp đến, lại vào ngồi trò chuyện với khách. Cỗ bàn
nguội cả mà vẫn không thấy ông kia sang, cụ Bá bực mình gọi anh đầy tớ lên,
hỏi:
- Mày sang, ông ấy bảo thế nào?
- Dạ, ông ấy xin kiếu vì bị cảm sốt,
ạ!
Cụ Bá giận quá, mắng:
- Sao nãy giờ mày không nói?
- Bẩm, cụ có hỏi
con đâu ạ!


Ðánh trống cấm
Sau một thời gian làm mõ, Xiển lại phải làm đầy tớ hầu điếu tráp cho lão
chánh tổng. Một lần, lão chánh tổng đi chơi xa, Xiển theo hầu.

Khi đến
làng nọ thấy có một cái trống mặt to bằng cái nong, hai thầy trò lấy làm lạ quá,
vào xem. Có tới mười người khách qua đường cũng đang bàn tán về cái trống đó,
trên tang trống có đè mấy chữ: "trống cấm", nên chả ai dám lại gần. Bỗng Xiển
lớn tiếng:
- Có ai dám đố tôi đánh cái trống cấm này không nào?
Một người
cười:
- Ðến cố tổ nhà anh sống lại cũng không dám đụng đến nữa là
anh.
Xiển một hai cam đoan là đánh được, không sợ gì cả. Trong số đó có một
người buôn bán giàu có, trong túi sẵn tiền, cho là Xiển khoác lác, ngứa tai lắm,
bảo:
- Anh đánh được đủ ba hồi chín tiếng tôi sẽ cho anh năm chục quan
tiền!
Xiển nói:
- Năm chục chả bõ, ít ra cũng phải một trăm.
Người kia
bằng lòng, bảo:
- Ðược, anh không làm được đúng như lời nói, thì phải ở cơm
không cho tôi mười năm.
Hai bên làm giấu giao kè, có một người đứng tên làm
chứng.
Xiển bắc thang, vác dùi trèo lên, đang thẳng cánh nện đủ ba hồi chín
tiếng. Trống kêu, vang cả tai, nhức cả óc. Vài ba người nhút nhát, sợ liên lụy,
vội tháo lui. Chiếu theo giao kèo, Xiển bắt người kia phải giao đủ số
tiền.
Nghe trống đánh bất thình lình, dân làng kinh ngạc, lũ lượt kéo nhau ra
đông như hội. Lý trưởng, tay cầm hèo, len qua đám đông, khệnh khạng bước vào đền
quát tháo ầm ĩ. Xiển ra trước mặt lý trưởng vái chào rồi gãi đầu gãi tai
nói:
- Dạ trình ông, tôi là khách qua đường, thấy cảnh làng ta trù phú, thấy
đền ta linh thiêng, nên có năm chục quan tiền trước để hầu thánh sau hầu làng.
Nhưng vì không biết làm thế nào gặp ông cùng tất cả dân làng được, buộc lòng
phải đánh vài hồi trống, xin các ông đánh chữ đại xá cho.
Thấy có món tiền
lớn, lý trưởng cùng hội đồng chức sắc thích quá, bàn nhau hãy trích ngày ra mười
quan làm bứa chén đãi ông khách hảo tâm.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Dân gian cười (no.2)
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Chỉ dẫn khi vào không gian kín trên tàu dầu
» Vào không gian kín trên tàu
» [Lạ mà không] Bức ảnh bình thường - Không phải chuyến du hành thời gian
» Bài tập thương vụ tính thời gian làm hàng ( Laytime )
» [CCS + Voc fic] Hành trình vượt thời gian (Chap 2.2 + 3)

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Dienchau3.TK :: Trung tâm giải trí :: Buôn-
Chuyển đến