Dienchau3.TK


 
IndexIndex  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Dân gian cười (no.6)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
rose
phóng viên
avatar

Tổng số bài gửi : 24
Registration date : 23/08/2007

Bài gửiTiêu đề: Dân gian cười (no.6)   Thu 23 Aug - 21:29







Mưu chủ nhà và mưu đầy tớ

Một anh đi ở cho một
lão nhà giàu, lão hẹn sau mười năm sẽ trả tiền công cho. Ðến kỳ hạn. Lão muốn
quịt, bèn đưa ra một cái chăn chiên vừa ngắn vừa hẹp, bảo:

- Mày phải làm sao đắp cái chăn
này vừa người tao thì tao trả tiền công cho. Bằng không thì một là mày về, hai
là bàn tay trắng, hai là mày ở thêm mười năm nữa, sau đó tao trả công cả hai
mươi năm luôn thể.
Nói xong, lão nằm thẳng cẳng ra giữa đường. Người lão vừa
dài vừa to, mà cái chăn thì lại vừa ngắn vừa hẹp, anh đầy tớ cố đắp mãi không
được. Kín đằng đầu thì lại hở đằng chân. Chợt nghĩ ra tột mẹo, anh ta cầm chiếc
chăn trùm lên đầu lão, rồi đắp xuống quá đầu gối lão. Hai ống chân lão thò ra
ngoài, anh ta lấy một cái gậy vụt tới tấp vào hai đầu gối, Ðau quá, lão co rút
chân lại. Thế là chăn đắp lên người lão vừa khéo!





Kén rể giàu
Nhà nọ có người con gái đến tuổi lấy
chồng, nhưng lão bố chưa kén được chàng rể nào vừa ý cả. Ai lão cũng chê là
nghèo và sợ người ta moi tiền của lão. Lão bèn đóng một chiếc thuyền chèo khắp
nơi tìm chồng cho con. Ðến vùng nào, lão cũng đỗ lại ít hôm, dò
hỏi.

Có anh nọ biết chuyện, cứ chiều
chiều đến mượn thuyền lão, mờ sáng hôm sau lại trả. Lần nào người con gái ra
nhận thuyền cũng nhặt được năm, mười đồng tiền mốc xanh. Cô ta nói với bố. Lão
đoán "Tiền mốc xanh thì chỉ có tiền chôn! Thằng này ắt đào được của! Tưởng nó
mượn thuyền làm gì, hóa ra để chở tiền." Cô con gái cũng nghĩ như vậy, tìm cách
ve vãn anh ta. Lúc đầu, anh ta làm bộ thờ ơ, nhưng rồi cũng bằng lòng.
Hai vợ
chồng ăn ở với nhau được một đứa con thì vốn liếng người vợ đưa về hết sạch. Anh
ta bảo vợ hãy đến nhà bố mẹ vay tạm ít nhiều, sau này sẽ trả. Nhưng tiền vay đã
nhiều mà chưa thấy anh ta nói trả đồng nào, lão không cho vay nữa. Bấy giờ anh
ta mới thú thật với vợ là trước kia anh ta chỉ có một quan tiền mà thôi! Bấy giờ
hai bố con mới ngã người ra





Kén rể sang
Một lão nhà giàu kén rể, một hôm qua đình
làng thấy một anh áo quần lôi thôi bẩn thỉu, vừa đi vừa ngáp gió.

Lão chợt thấy vị Thành Hoàng
đứng dậy như để vái chào. Lão nghĩ bụng: "Chắc anh này có tướng làm quan, to hơn
Thành Hoàng, nên Thành Hoàng mới có vẻ sợ sệt như vậy!" Lão liền gọi về nhà, gả
con gái cho.
Anh này vốn là một thằng nghiện thuốc phiện, nay nhờ nhà vợ, nên
không rách rưới nữa, lại hút đã đời, người trở nên béo tốt. Lão già muốn khoe
rể, bèn thuật lại câu chuyện kia. Họ hàng không ai tin. Lão về, bảo chàng rể ăn
mặc chỉnh tề, rồi đi qua đình làng cho họ hàng xem. Nhưng lần này, vị Thành
HOàng cứ ngồi chễm chệ trên bệ thờ, không đứng dậy như trước. Họ hàng cười rộ.
Lão mắc cỡ, giận lắm, bước vào đình, hỏi:
- Này ông thầy, sao ngày nọ thằng
rể tôi ăn mặc dơ dáy, ngáp lên ngáp xuống, thì khi nó đi qua đây, ông đứng dậy
chào. Còn bây giờ, nó ăn mặc sạch sẽ như tếê, ông cứ ngồi trơ như khúc gỗ
vậy?
Vị Thành Hoàng cười đáp:
- Bây giờ rể nhà ngươi ăn uống dư dật, có
tiền hút xách, đi qua đây thì ta còn sợ gì nữa! Chứ ngày trước, hễ nó lai vãng
nơi này thì ta phải coi chừng, không mất lư hương, cũng mất đôi đèn thờ bằng
đồng để trên hương án. Không đứng dậy đề phòng thì nó cuỗm mất!





Bia mộ người giàu
Một người mới nổi lên giàu có, đã vội
chết. Bạn đi dặt tấm bia dựng trước mộ, ghi công trạng, mới đến ông cử nọ xin
cho một bài thơ kể đức nghiệp người chết. Ông cử nghĩ mãi, thấy không có gì đáng
ghi nhớ cả, chẳng nhẽ để bia trơn, đành làm bài thơ sau:

Ông này lúc mẹ sinh ra,
Lọt
lòng ông khóc oa oa,
Mỗi ngày ông nhớn tướng,
Dần dần ông trở về
già,
Nay ông đã hóa ra ma!




Chiếm hết chỗ rồi
Một người ăn mày hom hem, rách rưới, đến
cửa nhà giàu xin ăn. Người nhà giàu không cho, lại còn mắng:

- Bước ngay! Rõ trông như người
ở dưới địa ngục mới lên!
Người ăn mày nghe nói, vội trả lời:
- Phải, tôi ở
dưới địa ngục mới lên đây.
Người nhà giàu nói:
- Ðã xuống, sao không ở hẳn
dưới đấy, còn lên đây làm gì cho bẩn mắt?
- Thế không ở được nên phải lên. Ở
dưới ấy, các nhà giàu chiếm hết chỗ rồi!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Dân gian cười (no.6)
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Chỉ dẫn khi vào không gian kín trên tàu dầu
» Vào không gian kín trên tàu
» [Lạ mà không] Bức ảnh bình thường - Không phải chuyến du hành thời gian
» Bài tập thương vụ tính thời gian làm hàng ( Laytime )
» [CCS + Voc fic] Hành trình vượt thời gian (Chap 2.2 + 3)

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Dienchau3.TK :: Trung tâm giải trí :: Buôn-
Chuyển đến